Truyện cổ tích Thánh Gióng

188
Truyện cổ tích Thánh Gióng
Đánh giá bài viết

Hôm nay vườn cổ tích sẽ cùng với các bé đọc truyện cổ tích hay còn gọi là truyền thuyết Thánh Gióng.

Thánh Gióng hay còn có tên gọi khác là Phù Đổng Thiên Vương – sinh ra tại xã Phù Đổng, huyện Gia Lâm, Hà Nội, thời Hùng Vương thứ 6. Ông là người có công giết giặc Ân cứu nước ta, đem lại hạnh phúc cho nhân dân, sau đó đã tạm biệt trần gian cưỡi ngựa bay về trời. Trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam, Thánh Gióng chính là một trong tứ bất tử và được xem như là tượng trưng cho tinh thần chống ngoại xâm và sức mạnh tuổi trẻ.

Câu chuyện về sự ra đời và lớn lên của cậu Gióng cũng mang màu sắc kỳ lạ dễ khiến các bé liên tưởng tới truyện Sọ Dừa mà Vườn cổ tích đã kể trước đây. Để biết câu chuyện cụ thể về Thánh Gióng như thế nào thì chúng ta cùng tìm hiểu nhé.


—–

Chuyện kể rằng: vào đời Hùng Vương thứ 6, ở một làng nọ có hai vợ chồng ông lão rất hiền lành, chăm chỉ làm ăn và có tiếng là phúc đức hay giúp đỡ mọi người. Hai ông bà tuổi đã cao mà vẫn không có lấy một mụn con.

Một hôm bà lão ra đồng trông thấy một vết chân rất to, bà tò mò liền đặt bàn chân mình lên ướm thử để xem thua kém bao nhiêu. Không ngờ về nhà bà mang thai. Chín tháng mười ngày sau mà bà vẫn chưa sinh, ông lão mong chờ đứa con nhưng không được, ông lâm bệnh rồi qua đời. Mười hai tháng sau bà sinh một thằng bé mặt mũi rất khôi ngô. Bà đặt tên cho con là Gióng. Nhưng lạ thay! Ðứa trẻ cho đến khi lên ba vẫn không biết nói, biết cười, cũng chẳng biết đi, cứ đặt đâu thì nằm đấy.

Bấy giờ có giặc Ân đến xâm phạm bờ cõi nước ta, cầm đầu là Ân Vương, nổi tiếng độc ác, dữ tợn, hắn đi đến đâu là cho quân đánh chém giết người đốt nhà đến đấy. Dân chúng vừa sợ hãi vừa căm giận ngút trời. Nhà vua đã bao lần cho quân vây đánh nhưng không được, bất an về quốc gia, vua bèn truyền cho sứ giả đi khắp nơi tìm người tài giỏi cứu nước. Sứ giả đi đến đâu cũng kêu to:

– Loa loa loa loa! Giặc Ân hung hãn, người tài ở đâu, cứ dân cứu nước.

Nghe thấy tiếng loa của sứ giả, Gióng đang nằm bỗng bật dậy gọi mẹ:

– Mẹ ơi, mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con.

Mẹ Gióng đang vui mừng vì con đã nói được, nhưng nghe con nhắc mời sứ giả thì cản lại:

– Con bé thế này, sao có thể ra trận đánh giặc được.

Gióng vẫn cương quyết:

– Mẹ cứ ra mời sứ giả vào đây cho con.

Bà mẹ đành ra mời sứ giả vào, vào đến nơi không thấy tráng sĩ anh hùng nào, chỉ thấy một cậu bé ba tuổi đang ngồi trên giường, sứ giả tức giận toan bỏ đi thì Gióng cất lời, dõng dạc từng chữ:

– Sứ giả hãy về tâu với nhà vua, đúc cho ta một con ngựa sắt, một áo giáp sắt, một cây roi sắt ta sẽ phá tan lũ giặc này.

Chia sẻ
Em là Tiến, biệt danh là Voi. Trước đây em thích ti mẹ và ăn bột bí đỏ. Nhưng bây giờ em đã cai sữa và rất ngoan nhé!